Trang chủ

Học sinh

Cô - Người mẹ thứ hai của tôi
Ngày đăng 30/07/2011 | 12:00 | Lượt xem: 390

Năm tháng rồi cũng qua đi, chỉ có thời gian là thước đo chính xác nhất tình cảm của con người.

Bây giờ, tuy tôi đã học lớp cuối của bậc tiểu học, sắp sửa từ biệt mái trường thân yêu này, xa các thầy cô giáo của mình để bước tiếp vào bậc trung học. Nhưng với quãng thời gian năm học ở đây, biết bao những kỉ niệm vui buồn của tuổi thơ nhất là những kỉ niệm về các thầy cô  giáo đã dạy dỗ mình. Mỗi lần nghe ai ngoại tên Hoà là tôi khẽ giật mình bởi một lẽ rất tự nhiên. ĐÓ là tên của cô giáo đã dạy tôi trong những ngày đầu chập chững cắp sách đến trường.

 

Phùng Tuấn Dũng - lớp 5h6

 

            Cô là người mẹ dịu hiền đáng yêu nhất, những ngày tháng tôi học lớp 1. Bởi thế mà mỗi lần nghĩ về các thầy cô giáo thì kí ức tôi lại hiện lên hình ảnh cô giáo Hoà với bao nhiêu kỉ niệm đẹp và đáng yêu nhất. Với giáng người thon thả mái tóc dài đen mượt, dù mới gặp hay đã quen thân đều phải chầm chồ khen đẹp. Ngày đó, khi lần đầu vào lớp 1 tôi sợ hoảng không dám vào lớp, mẹ và cô dỗ mãi tôi mới chụi nghe. Trong đầu óc non nớt tôi nghĩ rằng cô giáo là một người rất đáng sợ với cái thước trong tay sẽ đánh vào bất cứ đứa nào nghịch ngợm làm trái ý cô nhưng không thời gian dần dà làm tan mọi ý nghĩ vớ vẩn đấy của tôi. Vẫn là cô ấy như buổi đầu hiền lành và phúc hậu với khuôn mặt trái xoan hai má bầu bầu lúc nào cũng hồng lên như được tô phấn, cái múi dọc dưa thanh tú trông đã tây tây lại cộng thêm đôi mắt to và hơi sâu nữa chẳng khác nào là cô gái tây. Cô có đôi mắt trong xanh thăm thẳm, đôi mắt ấy biết nói biết xoa dịu vỗ về khơi dậy niềm vui biết hướng chúng tôi đến với cái thiện cái mỹ của cuộc đời.

            Tôi cảm thấy cô là một cô giáo tận tuỵ, hết lòng vì học sinh . tôi sẽ không quên được người mẹ thứ hai đã cho tôi những gì đẹp đẽ nhất của đạo lý làm người, của trí thức khoa học trong những bước đi đầu tiên ấy.