Trang chủ

Chuyện nghề giáo

Những người đưa đò thầm lặng
Ngày đăng 03/11/2015 | 11:27 | Lượt xem: 770

Mùa thu đã qua, mùa đông đã tới, những cơn gió bắc đầu mùa chưa đến độ nhưng cũng đủ lạnh để khoác lên mình chiếc áo len mỏng, trường tôi lại rộn lên những âm thanh của lời ca, điệu múa. Đấy là lúc ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11 đang đến gần.

Mỗi lần bước qua cánh cổng trường tiểu học Lê Hồng Phong, chúng tôi đều cảm nhận một cảm giác bình yên, thân thiết, những lo toan bộn bề của cuộc sống, những bon chen thường nhật bị bỏ lại phía sau. Bởi đằng sau cánh cổng trường tôi là những thầy cô giáo luôn hết mình cống hiến cho đời, làm nhiệm vụ cao quí của người giáo viên – Dạy người.

 Đó là thế hệ các thầy cô giáo lớn tuổi nhưng vẫn tràn đầy nhiệt huyết yêu nghề, yêu đời, hàng ngày miệt mài trên lớp dạy học sinh. Đến trường tôi mỗi ngày, bạn sẽ gặp nhiều gương mặt khác nữa, tất cả đều làm việc say mê và nhiệt tình. Nụ cười đẹp nhất mà bạn gặp là cô hiệu trưởng Đỗ Thị Nụ. Nụ cười ấy mang lại cho các đồng nghiệp chúng tôi, các em học sinh, phụ huynh sự thân thiện và một tinh thần khích lệ rất lớn. Hình ảnh những người thầy, cô giáo dung dị, ngày ngày đứng trên bục giảng, thắp lên ngọn lửa của tri thức và tình yêu con người, vẫn âm thầm là người đưa đò sang sông, dẫu có nhiều niềm vui hay nỗi buồn thì trường tiểu học Lê Hồng Phong luôn là một miền kí ức rất đẹp trong mỗi trái tim học sinh.

                                                          Giáo viên

                                                          Nghiêm Thị Loan