Trang chủ

Chuyện nghề giáo

Những ước mơ tội nghiệp
Ngày đăng 26/10/2011 | 12:00 | Lượt xem: 670

Hôm ấy, đầu giờ học, tôi yêu cầu học sinh nộp sổ liên lạc cho cô. Tất cả đã hoàn thành, riêng em không nộp.

Tay ôm khư khư quyển sổ mới phát hôm qua nay mép đã quăn rồi. Gặng hỏi mãi mới lí nhí đáp một câu: " Em chưa điền đầy đủ thông tin". Giọng nói không lên lời nhưng đôi mắt thì mở to hết cỡ:  sợ sệt lo âu và buồn bã vô cùng. Tôi bực quá - hai ngày rồi mà không điền nổi vài dòng thông tin trong sổ. Một mệnh lệnh lạnh lùng lập tức được đưa ra: " Chưa xong cũng nộp".

 Trở về bàn ngồi, trong lúc chờ học sinh làm bài vào vở, tôi tò mò mở sổ liên lạc của em. Chỉ duy nhất một dòng chữ to, tô đậm: Ước mơ của em: bà sống mãi trên đời. Nhìn nhưng dòng thông tin về mẹ về cha còn bỏ trống, đọc dòng ước mơ đặc biệt của em, tôi linh tính thấy sự chẳng lành. Sao không là mẹ, là cha sống mãi trên đời?  không là ước mơ thành kĩ sư, bác sĩ ? Sao không là danh hiệu học sinh giỏi, là phần thưởng cuối năm như bao bạn bè cùng trang lứa? Sao lại là "bà sống mãi cùng em". Những dòng chữ bỗng nhảy nhót chao đảo trong đầu tôi. Em vẫn đứng cúi đầu tưởng là mình đang mang tội lớn. Còn tôi lại thấy mình thật có lỗi với em. Bố mất, mẹ đi lấy chồng, ở với bà và ông cũng mới mất rồi. Thảo nào em ước mơ bà sống mãi cùng em và dấu đi dòng thông tin về cha mẹ của mình. Nước mắt tôi trào ra mà cả em và các bạn đều không biết tại sao.

Kí ức bỗng tràn về mặn đắng con tim. Ngày xưa, mới bảy tuổi đầu mẹ tôi cũng có một ước mơ tội nghiệp: ước gì ngày mai, trên cánh đồng vắng kia cha trở về và nói: Người ra đi ngày ấy không phải là cha, là người khác con ơi, là cha chết nhầm con ạ. Đó chỉ là ước mơ thôi, tội nghiệp vô cùng. Mẹ đã được nhìn mặt ông tôi lần cuối, đã đưa ông tôi ra yên nghỉ ở cuối cánh đồng. Ấy vậy mà ngày nào cũng ước, ngày nào cũng mơ. Sáng sáng, chiều chiều ngồi trên lưng trâu hay cắt cỏ bắt cua vẫn ngoái nhìn về cuối cánh đồng thầm mong cha trở về và nói.... Nước mắt chảy vào trong, nghẹn đắng cổ họng, tôi cứ đứng chết trân nhìn em, nghĩ về quá khứ.

Một bóng người thoáng qua nơi hành lang  làm tôi giật mình thảng thốt. Nếu là Ban giám hiệu nhà trường thăm lớp dự giờ tôi đã vi phạm qui chế chuyên môn . 10 phút trôi qua tên bài vẫn chưa ghi lên bảng, tôi vẫn chưa giảng được bài. Có một cái gì đó sợ sệt, lo xa, tội nghiệp trong ước mơ của em. Cảm ơn em nhiều lắm. Ước mơ kia và sự thiệt thòi của em đã cho cô bài học về sự sẻ chia, sự đồng lòng thông cảm.Và cô cũng ước mơ rằng sẽ không có bạn nào hoàn cảnh như em.

                                                                                                   Vũ Thị Mai Hương - Giáo viên khối 5